Hiển thị các bài đăng có nhãn Tho. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tho. Hiển thị tất cả bài đăng

Cảm xúc chia xa - Kim Oanh Phạm

BTT: Một chiều Hà Nội mưa giăng lối về, những con đường nhỏ thân quen in bước chân ai trên vỉa hè đẫm nước. Hà Nội ngày trở về thời gian nào có được bao nhiêu mà bây giờ lại sắp sửa chia xa. Lúc chia tay thường là những nỗi buồn vấn vương cùng với vài giọt lệ sầu trên khóe mắt. Những cảm xúc (ừ.. vẫn là những cảm xúc muôn thủa) như vẫn quanh đây có lúc dâng trào khiến cho ta tưởng chừng như nghẹt thở. Bạn bè ngày xưa vẫn còn đâu đây tiếng cười giòn tan đưa chúng ta bước chân quay về miền ký ức. Nhưng khi chúng ta chợt nhận ra cuộc sống hiện tại vẫn cứ phải lao mình về phía trước và thời gian vẫn cứ đều đặn quay không ngừng nghỉ. Dù có thế nào, chúng ta vẫn dành cho nhau những ký ức, những tình cảm và cả những nối buồn vẫn vương, nỗi nhớ kéo dài cho đến khi nào gặp lại. Kim Oanh Phạm trải lòng mình trước khi rời Hà Nội về lại miền xa ấy với bài thơ: Cảm Xúc Chia Xa cùng các bạn thân thương.



Những bàn tay muốn níu lại những bàn tay

------------------------------

CẢM XÚC CHIA XA

Trời Hà nội hôm nay kì thế
Gió mưa sầu giăng lối...buồn vây
Nghe trong lòng ...se sắt hồn ngây
Và nghèn nghẹn...lời không thành tiếng...

Chân ta bước... lòng nghe quyển luyến
Mới gặp rồi... sao đã vội xa
Những con đường ta đã từng qua....
Cùng bạn hữu...giờ đây chia cách...

Với người thân ta đâu là khách
Mắt chớp rồi... mưa rớt bờ mi
Nhớ nhung nhiều ...sao đã vội đi
Để lòng bỗng chơi vơi cùng gió...

Câu thơ ơi giúp ta bày tỏ
Đến bạn hiền một thuở ...ngày xưa
Bao vui buồn sớm tối khi trưa
Tuổi hồn nhiên ...vui từng trang sách...

Hôm nay đây... lòng buồn chia cách
Chân xa rồi ...nhớ các bạn tôi
Nỗi nhớ đầy như nước hồ Tây
Hẹn gặp nhé...mùa xuân trở lại !!!

Tác giả: KIM OANH PHẠM



Những ngày vui bên nhau

_____________________________________________________

XEM THÊM CÁC ALBUM ẢNH KHÁC TẠI ĐÂY




XEM THÊM CÁC VIDEO KHÁC TẠI ĐÂY


************************************************************
Share:

Cảm xúc tháng Tư - Kim Oanh Phạm

BBT: Cũng đã lâu lắm rồi do thời gian eo hẹp, nhiều bạn bận rộn và một mùa xuân mới cũng vừa bước chân qua, lớp 12B cho đến hôm nay (10/4/2016) mới có một buổi gặp mặt trong lúc chuyển mùa. Cho dù có khi này khi khác ở đâu đó các bạn vẫn gặp gỡ giao lưu nhưng quả thật đến hôm nay mới có một dịp cả lớp lại được quây quần bên nhau. Trong không gian có thể là hơi chật hẹp nhưng vô cùng đầm ấm, những tiếng cười nhiều khi vượt quá căn phòng nhỏ Cuốn Roll giữa trưa hè tĩnh lặng. Cảm xúc ấy thật mới mẻ xao xuyến trong lòng. Kim Oanh Phạm một người bạn xa Hà Nội trong ngày trở về với bao tình cảm dâng trào đã viết nên những cảm xúc của mình như cảm nhận được sống giữa những ngày thân ái trong tình thương bè bạn. Cảm xúc tháng Tư là tâm tư mà Kim Oanh Phạm, nhà thơ 12B muốn gửi tặng các bạn.

...CẢM XÚC THÁNG TƯ...

Tháng tư ơi vỡ oà cảm xúc
Gặp bạn rồi mà ngỡ như mơ...
Tình cảm từ thuở ấu thơ
Giờ đây gặp lại...bất ngờ niềm vui

Bao kỉ niệm vùi sâu thuở ấy
Tái hiện về như những đoạn phim
Trong mơ sao mãi lục tìm
Hôm nay sống lại...im lìm còn đâu ...

Những gương mặt hằn sâu vất vả
Những nụ cười lan tỏa niềm vui
Xoá tan mọi nỗi bùi ngùi
Chan hoà hạnh phúc lấp vùi buồn riêng

Ôi tình bạn thiêng liêng là vậy
Bao năm đầy vẫn trỗi tình thương
Tim mình sao mãi vấn vương
Chia tay bạn hữu... tình thương chất đầy!!!

TẶNG NHỮNG NGƯỜI BẠN MÀ SUỐT ĐỜI CHẲNG BAO GIỜ TA QUÊN VÀ NGẬP TRÀN HP KHI TA NGHĨ ĐẾN...

HÀ NỘI 11/4/2016

Tác giả: Phạm Kim Oanh

--------------
Những tình cảm mà chị Loan Pham đã dành cho lớp sau khi đọc bài thơ của Kim Oanh Phạm. Chúng ta cùng trân trọng đón nhận sau đây nhé:

Tháng tư lại đến ùa về.
Em tôi cùng bạn tràn trề niềm vui.
Nhìn xem ánh mắt nụ cười.
Cứ như thơ trẻ mấy mười xuân qua.

Hạnh phúc như thể đơm hoa.
Chuyện vui ríu rít một nhà đông vui.
Qua rồi ngày bé tới lui.
Rủ nhau đi học bạn vui chuyện trò.

Nhìn chúng chuyện nhỏ chuyện to
Trong tôi chút ít tò mò chuyện em.
Xe đạp chúng xếp như ken.
Xoàng keo ko gác đờ đèo theo nhau.

Năm tháng chẳng đổi thay màu.
Các em vương tóc chút nhàu sương pha.
Nhìn các em vẫn đẹp mà.
Trong tôi cảm nhận chẳng hoa nào bằng.

Mong các em đẹp sao băng.
Cứ tươi cứ trẻ như bằng ngày xưa.
Mùa xuẫn cũ mới đổi mùa.
Hạ đến nhắc lại những mùa thi xưa....


Tác giả: LOAN PHẠM

_____________________________________________________

XEM THÊM CÁC ALBUM ẢNH KHÁC TẠI ĐÂY




XEM THÊM CÁC VIDEO KHÁC TẠI ĐÂY


************************************************************
Share:

Thơ: Niềm vui ngày Hội trường (Tác giả: Hoàng Anh 12B Quỳnh Mai)

BBT: Nhân ngày hội Lễ Kỷ niệm 55 ngày thành lập Trường và buổi giao lưu với thế hệ các thầy cô giáo và cựu học sinh Bạch Mai - Quỳnh Mai - Trần Nhân Tông năm nay. Những niềm vui, những cảm xúc trong lòng bất chợt trào dâng và lâng lâng bay bổng trong tâm hồn thành những cánh thơ của Hoàng Anh. Có thể là giây phút đó khá bất ngờ nhưng những dòng thơ thì vẫn còn đọng lại. Những cảm nghĩ của tác giả đơn sơ, mộc mạc và rất giản dị với những niềm vui nhỏ nhỏ cho dù đường đời có làm đôi chân mỏi mệt, tuổi tác có làm mái tóc pha sương và năm tháng của thời gian cũng đã chứng kiến người còn, người mất. Chỉ còn lại đó tình thầy trò, tình bạn vẫn còn giữ lại mãi mãi trong lòng mỗi chúng ta, để một năm lại hướng về ngày hội ngộ. Trang Blog Quỳnh Mai xin giới thiệu cùng các bạn bài thơ của Hoàng Anh sau đây:


Tháng Tám mùa thu gõ cửa
Tháng Chín trống trường vang lên,
Tháng Mười vàng tươi hoa cúc
Mười một hội ngộ bạn bè.

Chủ nhật, buổi sáng 15(*),
Màu cờ, màu hoa, màu áo
Niềm vui của những sắc màu
Hòa cùng niềm vui của bạn.

Mới đó con số 55(*)
Thuở ngôi trường còn non trẻ,
Mới đó đã số 32(*)
Chúng mình chia tay ngày ấy.

Mỗi người chọn một đường riêng
Đi về nơi mình mơ ước
Tháng năm đường dài mải miết
Bạn bè mỗi đứa một phương.

Cuộc đời đã nhiều đổi thay
Bảo sao con mình đã lớn
Bảo sao thầy cô đã già
Và sao tóc mình điểm bạc?

Bông hoa cài ngực hôm nay
Kỷ yếu ghi điều đáng nhớ
Bài thơ chứa vần ký ức
Bức ảnh chở đầy thân thương

Ghi lại những nụ cười xinh
Những gương mặt già, mặt trẻ
Quên bao nhọc nhằn cuộc sống
Gặp nhau tay nắm bàn tay.

Dọc theo năm tháng cuộc đời
Ngôi trường ngoài năm mươi tuổi
Nhiều người thành danh, nổi tiếng
Có người còn khó, gian nan...

Thế mà gặp vẫn hòa chung
Tặng nhau nụ cười, ánh mắt
Cuộc sống muôn hình, vạn trạng
Phải vui cho hết ngày dài.

Bạn bè gặp nhau tíu tít
Thầy cô người mất, người còn
Ngồi tính cộng tuổi đời người
Với tuổi ngôi trường làm một

Mới thấy chặng đường dài thật
Chẳng biết mỗi lần chẵn năm
Còn ai được về gặp mặt
Còn ai được về cười vui?

Hãy vui, hãy cười, hãy nhớ
Với bạn, với thầy, với cô
Để rồi ngày mai trở lại
Cho ta đến với đời thường.


Lưu bút kỷ niệm


Hoàng Anh 12B Quỳnh Mai (K1980-1983)

Chú thích các con số trong bài thơ
- 15: Sáng ngày 15/11/2015 ngày diễn ra lễ kỷ niệm và giao lưu;
- 55: Kỷ niệm 55 năm ngày thành lập trường BM-QM-TNT (1960-2015)
- 32: Dấu mốc 32 năm khóa Quỳnh Mai 1980-1983 ra trường (1983-2015)


_____________________________________________________

XEM THÊM CÁC ALBUM ẢNH KHÁC TẠI ĐÂY




XEM THÊM CÁC VIDEO KHÁC TẠI ĐÂY


************************************************************
Share:

HÀ NỘI, PHỐ - PHAN VŨ (THƠ SƯU TẦM)



Một góc phố Khâm Thiên những năm 1973

Gửi những người Hà Nội đi xa

HÀ NỘI, PHỐ
1.

Em ơi! Hà Nội - phố!
Ta còn em mùi hoàng lan.
Ta còn em mùi hoa sữa.
Tiếng giày ai gõ nhịp đường khuya?
Cọt kẹt bước chân quen.
Thang gác thời gian
Mòn thân gỗ.
Ngôi sao lẻ lạc vào căn xép nhỏ...

Ta còn em chấm lửa
Điếu thuốc cuối cùng,
Xập xoè.
Kỷ niệm...
Một con đường
Một ngôi nhà
Khuôn mặt ai
Dừng trong khung cửa...
Những phong thư bỏ quên trong hộc tủ
Không tên người,
Không tên phố.
Người gửi không tên.
Ta còn em chút vang động lặng im,
Âm âm tiếng gọi
Trong lòng phố...

Share:

Thơ Xuân

BBT: Tạm gọi với cái tiêu đề là "Thơ Xuân", chúng tôi cũng không biết đặt như thế có phù hợp không... nhưng với những cảm hứng dạt dào của các thi nhân trường Quỳnh Mai 80-83 nhân dịp xuân Ất Mùi đang tới thì có lẽ cũng là tương đối "hợp cảnh, hợp người". Diễn đàn những người yêu thơ trên facebook Quỳnh Mai 80-83 đang diễn ra sôi nổi, hào hứng và vô cùng thi vị. Với bao cảm xúc dạt dào và có cả những nỗi niềm chất chứa của người con đã từ lâu xa Hà Nội. Những sắc màu xuân, những cơn gió lạnh, tình yêu khắc khoải, những nỗi nhớ không nguôi, những kỷ niệm một thời xa xưa ấy... tất cả gợi cho mỗi chúng ta sự cồn cào da diết về những tháng ngày qua như một giấc mơ. Những cảm xúc bâng khuâng này mong các bạn đón nhận một cách chân thực và hồn nhiên khi đọc bài thơ "Hà Nội mùa xuân" và "Sài Gòn mùa xuân" của Lien Huong Pham cùng với sự hưởng ứng tiếp nối của Kim Oanh Phạm, Ban Biên tập Blog Quỳnh Mai chúng tôi xin giới thiệu các bài của hai tác giả trên đã được đăng trên trang thơ facebook để các bạn đọc tự chiêm nghiệm và cảm nhận về mùa xuân nhé.
Share:

Hoàng Anh - Vài dòng tâm huyết với Facebook Quỳnh Mai 12C

BBT: Nhân kỷ niệm ngày ra đời trang FACEBOOK QUỲNH MAI 12C tròn một năm (05/9/2013 - 05/9/2014), trang face đã nhận được rất nhiều lời chúc mừng của các bạn gần xa, bên cạnh đó là bày tỏ lòng ngưỡng mộ ý tưởng cùng công lao đóng góp, của bạn Như Hoa, người đã sáng lập trang face này. Từ đó đến nay, FACEBOOK QUỲNH MAI đã trở thành là cầu nối cho tất cả các bạn bè của lớp 12C cũng như các bạn bè khác trong và ngoài trường có cơ hội được tập trung giao lưu, trao đổi với nhau, chia sẻ những tâm tư nỗi niềm, những ký ức êm đềm, những kỷ niệm mãi không quên và rất nhiều vấn đề khác trong cuộc sống. Trang Blog Cựu học sinh Quỳnh Mai xin giới thiệu và chia sẻ một trong những người bạn đã gửi những dòng tâm huyết của mình như là lời chúc mừng nhân dịp sinh nhật trang Facebook Quỳnh Mai, đó là bạn Hoàng Anh lớp 12B Quỳnh Mai (niên khóa 1980-1983). Sau đây xin giới thiệu cùng bạn đọc.
Share:

Thơ Hoàng Anh nhân chuyến đi Đầm Long, K9

BBT: Sau khi có chuyến đi chơi giao lưu cùng Bích Ngọc và các bạn về miền đất xứ Đoài. Đây là miền đất quả thật đã sản sinh ra rất nhiều nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam. Không rõ có phải vì ảnh hưởng của cảnh vật và con người nơi đây, hay là nhân tiện đọc bài thơ mà Hòa Doco post cùng tấm hình đang cô đơn ngồi tựa mạn thuyền trên facebook hoặc cũng có thể là do Xuân Nguyễn lên tiếng với lời còm men đầy khiêu khích: " Nhóm máu gì thế mà chờ mãi không thấy thể hiện?", bạn Hoàng Anh là thành viên của lớp 12B đã có cảm xúc dâng trào và ra mắt ấn phẩm Đầm Long K9. Đó là một bài thơ ngắn với những lời tự sự của tác giả về một chuyến đi, như chính Hoàng Anh đã diễn tả trong lời thơ của mình là "một chuyến đi để đời". Chuyến đi này như là một buổi hội ngộ để khơi lại niềm cảm hứng về những kỷ niệm xa xưa khi còn đi học. Và cuối cùng với mong muốn của mình, Hoàng Anh như nhắn nhủ cùng các bạn: luôn giữ mãi những tình cảm tốt đẹp ấy như là giữ mãi niềm vui. Mời các bạn cảm nhận bài thơ của tác giả Hoàng Anh.
Share:

Bài thơ Thăm mái trường xưa - cô giáo Nguyễn Thị Thuần

BBT: Trang Blog Cựu học sinh Quỳnh Mai niên khóa 1980-1983 xin đăng lại bài thơ của cô giáo Nguyễn Thị Thuần từ trang facebook của Cựu học sinh trường Bạch Mai - Quỳnh Mai - Trần Nhân Tông. Cô Thuần trước kia từng là giáo viên dạy văn đồng thời là giáo viên chủ nhiệm lớp 8D, 11D, 12D trường Quỳnh Mai, là một trong những cô giáo đã gắn bó suốt trong thời gian chiều dài tồn tại của trường Quỳnh Mai kể từ khi trường tách ra thành lập cho đến khi trường sát nhập lại với trường Bạch Mai. Bài thơ này cô Thuần đã viết từ năm 1997 khi cô là giáo viên trường Bạch Mai và bài thơ được bạn Nhung Hong đăng trên trang Facebook của Cựu hoc sinh Bạch Mai - Quỳnh Mai - Trần Nhân Tông. Trang Blog trường Quỳnh Mai niên khóa 1980-1983. Ban Biên tập xin được đăng lại và cùng chia sẻ bài thơ đó trên trang Blog này.
Share:

Người là bất tử

Người không mất vì Người là bất tử
Người là Việt Nam mãi mãi trường tồn

Sưu tầm từ: AddHanoi


Người đi trong chiều vừa ngưng lặng bão
Nước mắt rơi trên khoé mắt hao gầy
Suốt dải miền Trung vẫn cồn cào sóng đổ
Sóng trắng bạc đầu như vạn đoá hoa ban
Trở về Lệ Thuỷ dưới chiều mưa tan...

Dòng Kiến Giang oằn mình trong nỗi nhớ
Sông ơi chở đi từng này nước mắt
Chở đi từng này đau thắt khôn nguôi
Con cũng như bao người Việt Nam thôi
Khóc lặng lẽ đưa Người về với Bác
Người ơi, cả khoảng trời xanh xao xác
Bóng đại bàng chợt lịm phía mây xa
Chói lọi một thời vang khúc Khải hoàn ca
Điện Biên cháy trong ngút ngàn giông tố
Năm châu dậy lên từ một con số
56 ngày đêm... khoét núi ngủ hầm
56 ngày đêm thức trắng với niềm tin
Cờ chiến thắng tung bay nóc hầm Đờ Cát
Ôi cánh đồng Mường Thanh tự do trải dài bát ngát
Nụ cười vị tướng tài ấm áp cả ba quân
Và đến trong một mùa xuân
Diệu kì đất nước qua 2 lần đại chiến
Thần tốc, thần tốc hơn nữa. Táo bạo, táo bạo hơn nữa...
Rực lửa máu đào suốt một dải Trường Sơn

********

Đất nước yên bình như một tiếng thoi đưa
Bên mái tranh mẹ già ầu ơ cánh võng
Dòng Kiến Giang hiền hoà trong nắng sớm
Đưa Người qua sông...
Từ Tây Bắc rất xa, mùa này không hoa ban
Từ Trường Sa mùa này bỏng cháy
Từ mũi Cà Mau nơi ngọn đầu sóng gió
Gửi về Người bao nỗi nhớ nỗi thương
Hà Nội cuối thu trên khắp phố phường
Nhớ người, Hồ Gươm trở mình thao thức
Đường Hoàng Diệu lá vàng rơi không dứt
Lá vàng rơi với nước mắt rơi...
Quảng Bình ơi, trong chiều mai thôi
Triệu trái tim đưa Người về Bến Lặng
Triệu trái tim đưa Người về Cõi Vắng
Đưa Người về trong một chuyến đi xa
Tiễn đưa Người, ngàn quân tiễn một người Cha
Súng đại bác rền lên thành tiếng sóng
Người không mất vì Người là bất tử
Người là Việt Nam mãi mãi trường tồn

Share:

Thơ vui về blog hôm nay

Lời BBT: Trong thời gian hơn một tháng qua, vào xem trang blog này của chúng mình, thấy dạo này mọi người giảm mạnh lượt truy cập blog, hay nói một cách khác là chẳng mấy ai vào blog nữa. Một phần có thể là do công việc của nhiều người cũng bận rộn nên ít quan tâm, phần nữa do nội dung và thông tin truyền tải đến cho mọi người cũng không còn nhiều và phong phú nữa nên việc vào xem blog giảm sút là chuyện đương nhiên. Một phần nữa trước đây có một số người vào blog "ngó nghiêng" chút xíu là do tò mò thôi, không thấy gì hay nên không quay lại nữa.

Nhân dịp blog đang giai đoạn "ế ẩm" này, Ban Biên tập xin gửi tới các bạn một bài thơ nói về tình trạng của blog hiện nay. Nhưng trước hết xin mọi người hiểu rõ đây là một bài thơ vui thôi, thuộc dạng "em Bút tre", nội dung không có ý gì sâu xa trong đó cả, cũng không ngầm trách tại sao mọi người lại thờ ơ với blog chúng mình như thế, mà mục đích chỉ để nói lên hoàn cảnh blog hiện nay và suy nghĩ của Ban Biên tập mà thôi. Các bạn cũng biết là không phải bây giờ mà suốt 5 năm qua, từ khi lập ra đến nay, blog phần lớn thời gian là "đìu hiu vắng vẻ" hơn thế này nhiều. Hiện tại bây giờ đã có rất nhiều bạn quan tâm đến trang blog này, Ban Biên tập chúng tôi thật sự rất vui mừng rồi. Suy cho cùng thì "đối tượng phục vụ" trong phạm vi hẹp, cũng chỉ là một số thành viên của lớp chúng ta và một vài bạn thân lớp khác thôi, tính đi tính lại "tẹt-gaz" thì cũng khoảng có 15-20 người là cùng chứ mấy, cũng không đòi hỏi và kỳ vọng nhiều hơn được nữa.

Nhưng không sao, thỉnh thoảng cũng vẫn có một vài người truy cập vào blog này thì Ban Biên tập chúng tôi cũng cảm thấy rất vui rồi. Các bạn vẫn còn nhớ và ghé thăm là chúng tôi vẫn còn động lực để duy trì và hoạt động. Hy vọng các bạn cùng chúng tôi có nhiều đóng góp để blog có nhiều nội dung phong phú, chia sẻ nhiều hơn đến với mọi người.



THƠ VỀ BLOG HÔM NAY

Vào xem bờ-lóc hơi buồn
Trưởng Ban biên tập lệ tuôn đôi hàng
Cuộc đời sao lắm trái ngang
Chỉ vài tháng trước... xếp hàng vào xem
Pót bài, bình luận, còm-men
Khích nhau, trêu chọc, rồi khen cũng nhiều
Ai vào cũng thấy đáng yêu
Là cầu nối nhịp cho nhiều tình thân
Dù xa cũng hóa nên gần
Bạn bè, chiến hữu quây quần rất vui

Ngờ đâu chỉ mấy tháng...thui
Bài đăng cạn vốn, niềm vui cạn dần
Chỉ còn mấy bác... "dân quân"
Ngó lơ bờ-lóc chẳng cần còm-men
Ít bài nên ít người xem
Không có gì mới... ai thèm quan tâm ?.
Trưởng Ban biên tập...khóc thầm
Bao nhiêu nước mắt ướt đầm ...gối, chăn.
Hiện giờ đang lúc khó khăn
Lấy gì mà viết, mà đăng...hỡi trời?
Không lẽ mình lại buông lơi?
Bao nhiêu khó nhọc nay thời bỏ sao?
Cũng đành cầm cự.. tào lao
Bài kiếm trên mạng, đưa vào cho nhanh.
Nhất thời tắc lưỡi "thôi đành..."
Xem chừng thời cuộc loanh quanh thế nào.?

Chúng mình cùng nghĩ xem sao?
Các bạn cố gắng ta vào chung tay
Xây dựng trang bờ-lóc này
Người tài văn vẻ ý hay viết bài
Hoặc người lắm chuyện dông dài
Cũng nên "đưa đẩy" một vài còm-men
Hoặc người ý tưởng gửi lên
Cho Ban Biên tập "pha" thêm vị vào
Cùng nhau xây dựng phong trào
Mỗi người gắng sức việc nào cũng xong
Trưởng Ban biên tập rất mong
Bờ-lóc mình sẽ thật đông người vào
Quỳnh Mai các bạn tự hào
Là nơi chia sẻ dạt dào tình thân
Nhớ ngày đi học muôn phần
Nhào vô bờ-lóc, nếu cần...có ngay!
Nội dung phong phú hàng ngày
Bạn hãy nhớ nhé: chung tay góp phần!!!./.
Hẹn gặp các bạn. Thân... thân...!!!


BAN BIÊN TẬP
Share:

Nhớ (Thơ vui Hà Ron sưu tầm)

LTS: Để không khí thay đổi đôi chút, Ron tôi có sưu tầm bài thơ trên mạng phục vụ cho "pà kon" nào chưa đọc. Nếu ai thấy mình có "hoàn cảnh" tương tự như các nhân vật trong bài thơ này thì xin còm-men một "phát" để động viên nhé. Còn những ai thấy mình chẳng giống bài thơ một "tí tẹo nào cả" thì cũng nên..."xem lại mình" nhé, nhỡ đâu khi xem kỹ lại mình chắc cũng tìm ra một vài điểm giống nhân vật trong thơ đấy. Chúc vui.



Nhớ


Anh đi em bấm ngón tay
Anh về em bấm...chỗ này chỗ kia.
Anh đi bát đũa cũng chia,
Anh về em dọn cả thìa lẫn môi.
Anh đi giường chiếu xẻ đôi,
Anh về giường trống...cả nơi anh nằm.
Anh đi giường chiếu lặng câm,
Anh về chúng nó...reo ầm cả lên.
Anh đi đồi núi chẳng quên
Anh về anh lại...đến bên gò đầm.
Anh đi cửa chốt tần ngần,
Anh về chúng nó...rầm rầm mở ra.
Anh đi cà chửa ra cà,
Anh về bầu bí...bò ra bò vào.
Anh đi cỏ mọc bờ ao,
Anh về cá...đớp cả phao lẫn mồi.

Hà Ron sưu tầm
Share:

Thơ vui cho đàn ông (Sưu tầm)

LTS: Một bài thơ sưu tầm về "niềm vui" của cánh đàn ông khi "hân hạnh" được phục vụ chị em trong các công việc thường ngày. Đây là thơ Cò tôi sưu tầm trên mạng thôi, nên cũng không rõ ai là tác giả (xin thứ lỗi). Liệu có phải "nó" là thơ vui hay thơ buồn tôi cũng không rõ, chắc là còn tùy theo từng cách suy nghĩ của mỗi người. Còn ai đó thấy đây là một bài thơ nghiêm túc đáng học tập thì xin mời đưa mắt xuống để dõi theo từng dòng của bài thơ này nhé (kẻo bỏ sót mất từng chữ trong thơ). Mời mọi người cùng thưởng thức:

Là đàn ông tức là mê rửa chén
Mơ lau nhà và háo hức lau xe
Làm đàn ông là tựa cửa đợi vợ về
Nhanh nhảu chạy ra đỡ làn, đỡ nón

Dịu dàng ngồi xuống bằng cánh tay năm ngón
Hỏi nàng xem có uống nước cam không?
Rồi bưng lên trên khay nhỏ màu hồng
Nước giải khát, khăn lau tay, xí muội

Rồi trong khi nàng chân co chân duỗi
Vừa nhấp môi, vừa đọc báo thời trang
Ta tung tăng vào bếp mở làn
Lấy các thứ bày ra bàn chuẩn bị

Nước tương này xếp vào ngăn gia vị
Hành tím này xếp vào giỏ đồ khô
Đậu hũ đây thì thả vào tô
Còn rau sống bỏ vào thau rửa sạch

Cá chép tươi còn đang phành phạch
Đánh vẩy rồi ta lấy thớt ra
Tay cắt vây, mồm lại hát ca
Làm việc nhà, đó là hạnh phúc

Bắc nồi lên tiện nay ta múc
Nước từ trong máy lọc lưng lưng
Bỏ cà chua, bỏ hành lá tưng bừng
Ta sẽ nấu một nồi canh lịch sử

Trong khi đó vợ ta đang mặc thử
Chiếc áo mới mua về, coi có đẹp chưa
Ta vừa khen, vừa nạo cùi dừa
Để rắc sẵn lên chén chè trôi nước

Ăn cơm xong cho nàng dùng mát ruột
Và kèm thêm lát dưa hấu đẹp da
Nồi canh sôi trong tiếng reo òa
Ta thả cá, rồi làm luôn món mặn

Mở tủ lạnh ra, nhớ lời vợ dặn
Rằng hôm nay nàng muốn ăn cua
Rang với me, thêm dăm quả trứng rùa
Ta nhanh nhảu cho vào trong nồi hấp

Nhớ khi rang phải vặn cho lửa thấp
Cua mới ngon và mới vàng đều
Đang say sưa thì nghe tiếng nàng kêu:
“Nước tắm của em, anh yêu ơi, đâu nhỉ?”

Vớ chai dầu thơm ở trên tràng kỷ
Ta vội vàng chuẩn bị khăn bông
Dầu gội đầu, kèm theo cái lược hồng
Mời nàng vào, không quên mở nhạc

Nàng bước vô, không hề kinh ngạc
Vì chuyện này đã quá thân quen
Ta nhanh tay mở khóa vòi sen
Rồi sung sướng chạy ngay ra bếp

Và vui mừng soạn mâm sắp xếp
Còn không quên mở lọ khế dầm
Cùng pha sẵn ly trà sâm thơm phức
Nàng bước ra, khăn bông quấn ngực

Như thiên thần sáng rực vẻ thanh cao
Kéo ghế nhanh, nàng yểu điệu ngồi vào
Khen ta là chồng ngoan, chồng tốt
Ta ngây ngất không thốt được lời nào

Ta gắp cho nàng thêm món đồ xào
Ngắm nàng ăn, lòng dạt dào cảm mến
Chính giữa bàn hai ngọn nến lung linh
Tỏa hào quang xuống góc nhà xinh

Hai tâm hồn trắng tinh hòa nhịp
Ta nhai vội để còn nhanh kịp
Vào trải giường và mở ti-vi
Chờ nàng ăn xong, ta gọi thầm thì

Mời nàng vô đúng kỳ phim nhiều tập
Nàng thong thả chiêu ly trà chống mập
Trước khi xem trai Hàn Quốc ung thư
Dưới chân nàng con mèo nhỏ gừ gừ

Còn xa xa ta hăng say rửa chén
Vừa rửa kỹ ta vừa nhìn lén
Thấy nàng đang khép mắt mơ màng
Với lấy chăn hoa ta đắp nhẹ nhàng

Bàn tay ta dịu dàng khe khẽ
Rắc vào chăn một chút dầu thơm
Đặt cạnh nàng gấu bông nhỏ bờm xờm
Vặn bé ngọn đèn rồi ta lui bước

Ta kiểm soát cửa sau, cửa trước
Dắt xe vô và cho chú mèo ăn
Đậy kỹ thức ăn để tránh thằn lằn
Kiểm soát lọ đường, đề phòng bọn kiến

Rồi vươn vai ta hùng dũng tiến
Vô phòng nàng, kéo nhẹ tấm rèm ra
Cho ánh trăng xanh biếc ngọc ngà
Phủ lên bóng nàng đang ngon giấc

Ta dịu dàng ngồi nhẹ như ngọn bấc
Nói thì thầm ba tiếng “vợ yêu ơi”
Nàng vừa yêu vừa đẹp nhất trên đời
Ta thiếp đi nơi chân giường mát dịu…

Share:

Thơ về mái trường Quỳnh Mai - Như Hoa 12C

BBT: Thật là vui mừng sau một thời gian rất ngắn thôi trang blog của lớp đã trở thành một nơi sum vầy đầm ấm không chỉ của lớp 12B mà là của tất cả các bạn cùng khóa trong trường Quỳnh Mai. Là nơi chia sẻ những buồn vui, những hoài niệm của thời học sinh mà từ lâu lắm rồi chúng mình mới có dịp được bày tỏ cùng nhau. Một trong những người bạn của chúng ta là bạn Trần Thị Như Hoa, cựu học sinh của lớp 12C hiện đang sinh sống tại TP. Vũng Tàu đã gửi cho Ban biên tập một bài thơ của mình. Trong bài thơ này, tác giả đã thể hiện một nỗi nhớ không nguôi về thầy cô, bè bạn và về mái trường Quỳnh Mai yêu dấu, dù cho thời gian cứ lặng lẽ trôi qua suốt ba thập kỷ. Xin chân thành cảm ơn sự đóng góp của Như Hoa và hy vọng tất cả chúng ta sẽ được cùng nhau chia sẻ nhiều tâm tình hơn nữa qua các tác phẩm đóng góp của mọi người. Và cuối cùng, để mỗi chúng ta hiểu rõ hơn nỗi bàng hoàng khắc khoải của lời thơ nói hộ lòng người, chúng ta hãy cùng nhau cảm nhận bài thơ sau đây nhé: (Cuối bài thơ chúng tôi xin trích lại nguyên văn lời tác giả đã ghi trong email gửi kèm bài thơ này).

Tuổi thơ ai cũng một lần đi học
Cũng một lần phải khóc buổi chia tay
Chia tay cô và xa cách tháng ngày
Những kí ức dưới mái trường đi học
Nhớ phượng hồng nhớ cả tiếng ve ngân
Nhớ ghế đá nhớ buổi chiều ngơ ngẩn
Nhớ phút giây tôi và tôi thơ thẩn
Nhặt phượng hồng nhặt nỗi nhớ thương
Tôi yêu sao những năm tháng ở trường
Những năm tháng có thầy cô bè bạn
Những năm tháng sống trong tôi trăm vạn
Trăm vạn thương trăm vạn nhớ vạn nhung
Ba năm rồi đến lúc phải chia tay
Lại đến lúc tôi bàng hoàng khắc khoải
Xa trường rồi xa bạn bè thầy cô
Nhưng trường ơi sẽ sống mãi trong tim
Ba mươi năm nỗi nhớ vẫn tràn đầy
Dẫu xa rồi vẫn yêu lắm QUỲNH MAI



Đây là bài thơ tớ sưu tầm, chỉnh sửa lại một chút cho phù hợp ,mong được đóng góp chút gì cho blog của các bạn
Trần Thị Như Hoa



_____________________________________________________

XEM THÊM CÁC ALBUM ẢNH KHÁC TẠI ĐÂY




XEM THÊM CÁC VIDEO KHÁC TẠI ĐÂY


************************************************************
Share:

Chiếc lá đầu tiên - Thơ Hoàng Nhuận Cầm (Sưu tầm)

CHIẾC LÁ ĐẦU TIÊN

Hoàng Nhuận Cầm


Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Lời hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Ôi nỗi nhớ có bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

"Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi,
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
"Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy"
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy tóc chớ bạc thêm

Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

Em đã yêu anh, anh đã xa rời
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên.


HOÀNG NHUẬN CẦM

(Trích trong tập Súc sắc mùa thu-NXB Hội Nhà Văn - 1992)



Bình thơ:

Trong veo mắt hạ

Có một nỗi bồi hồi khi bắt gặp tiếng ve. Thành phố với những hàng me, những chiều công viên nhàn nhạt nắng, bất chợt nghe tiếng ngân dài như khản giọng, mới hay rằng mùa hạ bắt đầu sang. Tuổi học trò ngày xưa ùa về như lật gấp từng trang, từng trang nhật ký xếp đầy những xinh tươi bè bạn. Trong chuỗi ký ức dài bừng lên những ánh nhìn trong sáng. Một dải sáng diệu kỳ - ánh mắt tuổi học sinh.

Có một bàn tay chìa ra với mình: kìa tiếng ve bắt đầu trở về rồi đó, có nhớ bài thơ lúc ra trường, bạn bồi hồi bày tỏ... Ừ có một bài thơ sâu lắng tận bây giờ. Ngày ấy tụi mình khoan khoái những vần thơ, ru giấc ngủ tuổi học trò mỏng mảnh, những vần thơ có tiếng ve sầu lanh lảnh, có chiếc lá đầu tiên, có bạn, có trường. Tất cả đều là những khoảnh khắc thân thương, dẫu không biết Hoàng Nhuận Cầm là ai cũng trầm trồ ngưỡng mộ: chắc ngày xưa nhà thơ cũng... học trò nhí nhố, mà sao trải vào thơ những xúc động vô ngần.

Những cảm xúc trong thơ rất thực, rất gần. Những tán me xanh, trái bàng, hoa súng, lũ học trò vui đùa liếng thoắng... trong thời khắc ra trường, còn phảng phất một tình yêu. Thơ kiệm lời, nhưng nói biết bao nhiêu, bởi con chữ như khía vào cảm xúc, khẽ khàng thôi, mà sâu rất mực, và tha thiết thân thương, câu chữ cũng hóa mềm: Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em; nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ; ôi nỗi nhớ có bao giờ nhớ thế; bạn có nhớ trường nhớ lớp, nhớ tên tôi?

Rồi tháng năm sang, mùa hạ sang, cây bàng xanh trái, nhớ khung cảnh bạn bè, trường lớp, mùa thi. Nhớ tiếng còi tàu bạn tiễn mình đi. Nhớ ánh mắt trong veo của một thời giờ không tìm thấy được. Mỗi lúc nhớ nhau, lại thầm gọi lời thơ hôm trước: "Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi...".


LAM ĐIỀN

Việt Báo (Theo_TuoiTre)
Share:

Chuột nói khoác (Thơ vui sưu tầm)

LTS: Dưới đây là toàn bộ bài thơ "CHUỘT THI NÓI KHOÁC" của bạn Thanh Xuân đã sưu tầm để tặng riêng cho tớ (Nam Cò). Tớ rất cảm động và cám ơn bạn Thanh Xuân rất nhiều. Bài này bạn Xuân đã đăng dưới dạng một comment trong bài viết. Để cho mọi người theo dõi được dễ hơn, tôi xin post lại vào phần bài đăng này. Nếu bạn nào có đoạn thêm cho bài này như Thanh Xuân ghi chú bên dưới thì tiếp tục bổ sung cho "xôm" nhé.

Trích lại nguyên văn comment của bạn Thanh Xuân:

Tôi sưu tầm được bài này tặng riêng Nam cò. Đã có bạn làm tiếp thêm đoạn nữa rồi đấy.

CHUỘT THI NÓI KHOÁC

Có ba chú chuột nhắt
Tán gẫu bên gốc cây,
Rồi thi nhau nói khoác.
Một chú nói thế này:

“Tớ có một cái thú,
Là ngủ dậy, hôm nào
Cũng chui vào bẫy chuột
Để chơi trò lộn nhào.”

Con thứ hai liền đáp:
“Thế có gì mà khoe.
Tớ chuyên lấy bả chuột
Pha uống thay cà phê.”

Chú thứ ba lặng lẽ
Bấm điện thoại: “Mèo à?
Mày đến đón anh nhé.
Rồi ta đi uống trà.”


Người sưu tầm: Thanh Xuân
Share:

Thêm bài: Hoa bằng lăng (thơ sưu tầm)

LTS: Thấy bạn Hà Ron nhà ta khoái món Hoa bằng lăng, hôm nay sưu tầm được bài thơ này của tác giả Phạm Đình Nhân, cho dù cảm nhận của Ron về bài thơ này có thế nào đi nữa, không biết bạn có thích hay không (vì tôi chưa hỏi...) nhưng dù sao thì đối với tôi đây là một bài thơ hay rất có ý nghĩa như là một lời giải thích về sự tích loài hoa tím mà Ron rất yêu thích này. Bài thơ đã tạo cho tôi một cảm giác bồi hồi qua cách thể hiện vần điệu và ngôn từ giống như cách mà nhiều bài thơ trước đây khi lứa học trò ngày xưa chúng tôi hay bắt gặp và sưu tầm. Mọi người cùng cảm nhận và chia sẻ nhé!


HOA BẰNG LĂNG
Tác giả: Phạm Đình Nhân


Chuyện kể ngày xưa chốn Thiên cung
Có mười công chúa đẹp vô cùng
Ngọc Hoàng muốn mỗi nàng làm Chúa
Một loài hoa đẹp dưới hạ cung.

Mỗi nàng chọn một loài hoa thơm
Mai, Hồng, Lan, Huệ, Cúc, Mẫu Đơn
Nàng công chúa Út thưa e thẹn
Con chỉ ưa màu tím áo con.

Ngọc Hoàng quyết định phong cho cô
Làm Chúa loài hoa dáng ngây thơ
Hoa Bằng Lăng tím hay e thẹn
Như Út của ta đã ước mơ.

Cùng trong khi đó dưới dương gian
Có một thư sinh thấy bên đàng
Một loài hoa tím bao xinh đẹp
E ấp ngây thơ lại dịu dàng

Chàng đưa về chăm bón quanh năm
Đem lòng yêu tha thiết Bằng Lăng
Mỗi năm cứ đến mùa hoa nở
Rạo rực lòng chàng vạn ý thơ.

Công chúa đem lòng mến tài ba
Xin xuống trần gian được như hoa
Cùng chàng chung sống, nhưng không được
Nàng giữ tình yêu không phôi pha.​

Hoa tím Bằng Lăng mãi mãi tươi
Tình yêu chung thủy không hề nguôi
Thư sinh ngắm mãi màu hoa tím
Thủy chung chàng giữ suốt cuộc đời

Sự tích Bằng Lăng thật nên thơ
Là lòng chung thủy, nét ngây thơ
Tình yêu trong sáng màu hoa tím
Sống mãi từ xưa đến tận giờ.


Lê Nam (sưu tầm)

Nguồn: Hoa bằng lăng (thơ), Phạm Đình Nhân, NXB Văn học, 2012
Share:

Sau lưng mùa hạ cũ (thơ sưu tầm)

LTS: Đã lâu lắm rồi, tôi không lang thang vào mạng để tìm kiếm những trang thơ. Một hôm tôi bỗng dưng dừng lại ở trang Bình luận văn học Người Hà Nội và bắt gặp bài thơ "SAU LƯNG MÙA HẠ CŨ" của nhà thơ Trương Nam Hương, một nhà thơ có nhiều bài tôi mà tôi dành nhiều tình cảm yêu mến. Bài thơ này đối với tôi thật hay và gợi trong tôi nhiều hoài niệm cũ. Qua lời bình của bạn sonvan05 & motminh trên diễn đàn của trang website trên tôi thấy mình như cũng có một mối đồng cảm thực sự với những cảm nghĩ thế này. Tôi có thể là một người vụng về, không nói được cảm nghĩ lòng mình, nhưng cảm nhận của tôi với bài thơ này thật vô cùng sâu lắng với hoài niệm bâng khuâng. Tôi mong muốn chia sẻ cảm nhận này cùng các bạn.

SAU LƯNG MÙA HẠ CŨ

Tác giả: Trương Nam Hương

Và lại đến cái mùa phượng đỏ
Kỉ niệm xưa chìm khuất ở nơi nào
Tiếng ve vỡ ra trăm nghìn mảnh nhớ
Em không về nhận mặt tháng năm sao?

Dành cả đấy cho em- dành cả đấy
Anh gom mây ngũ sắc bọc thơ tình
Em nhón gót cho thời gian tụ lại
Tay học trò giọt hạ rớt lem xanh

Dành cả đấy cho em - dành cả đấy
Nguyên cơn mưa không thiếu hạt nào
Nắng mùa hạ trong veo nhìn thấy đáy
Nở phập phồng bóng nước tán me chao

Dành cả đấy cho em- dành cả đấy
Mượn thời gian hăm mốt tuổi, anh đền
Để mùa hạ nắng mưa là trai gái
Phượng cũng từng hồi hộp lúc kêu tên

Và lại nhớ vòm trời hoa phượng vĩ
Khép rưng rưng mùa hạ giữa tay cầm
Cửa lớp mở với một người trong đó
Vẽ lên bàn và hát những lời câm...

Ai bảo nhớ, bảo dành cho em hết
Anh tìm em mắt cứ ngóng lên trời
Câu thơ viết tan vào mây ngũ sắc
Cuối sân trường vô vọng xác ve rơi !

(Sưu tầm)


Lời bình của sonvan05 (ĐHKHXH&NV HÀ NỘI):

Đọc những câu thơ của Trương Nam Hương trong bài “sau lưng mùa hạ cũ”, tôi cứ mường tượng đến những câu thơ bất hủ trong “chiếc lá đầu tiên” của Hoàng Nhuận Cầm. Cũng là mượn một đoạn thời gian để nhớ về một quãng thời gian, mượn một chút thực tại để nói rất nhiều về quá khứ, mượn một mùa trời để nói về một phần đời con người. Đó có lẽ cũng là cách đi được nhiều người sử dụng để diễn tả những quãng thời gian đã qua đi không thể trở lại.
Quãng thời gian gắn với tuổi học trò và sân trường tuổi thơ, có lẽ với bất kỳ ai, cũng là một miền ký ức khó quên nhất, trong veo thơ mộng mà ám ảnh nhất. Cái thời không còn trẻ con nhưng cũng chưa kịp thành người lớn, thời mà tất cả cảm xúc không dám thốt thành lời, chỉ “vẽ lên bàn và hát những lời câm” ấy thật đẹp, thật đáng nhớ. Cho nên trở về với thời gian ấy có lẽ là một phương thức hiệu quả để có thể sống với quá khứ êm đềm và ngào ngọt của tuổi thơ. Tuy nhiên, nói về quãng đời đẹp đẽ ấy mà không phải kể lể, liệt kê một cách cứng nhắc thì không phải ai cũng làm được.
Trong bài thơ này, nhà thơ Trương Nam Hương và nhân vật trữ tình Trương Nam Hương đã tách thành hai. Nhân vật trữ tình đang trở về quá khứ với những hoài niệm tuổi thơ giữa mùa hè thực tại! Và tất cả những ký ức về “em”, về tuổi thơ với sân trường ngập đầy phượng vĩ năm nào lại ùa về. Ký ức lần lượt xuất hiện trong các khổ thơ, theo những trình tự, lớp lang khá logic.
Mới đọc, tưởng rằng nhân vật trữ tình “anh” là một người hào phóng! Hào phóng trong tình cảm, trong nhận thức và trong trí nhớ khi câu thơ “dành cả đấy cho em – dành cả đấy” cứ lặp đi lặp lại như một sự mời mọc, một sự khẳng định. Thực ra đọc kỹ hơn một chút, ta mới thấy nhân vật trữ tình là một chàng trai tham lam! Anh tham lam với kỷ niệm, than lam với quá khứ, và, có thể, tham lam lam với chính cảm xúc của mình!
Cái tham lam của chàng trai đã bộc lộ ngay ở khổ thơ đầu tiên. Hãy đọc câu hỏi đầu tiên trong khổ thơ thứ nhất: “Em không về nhận mặt tháng năm sao?”, nghe qua có vẻ như là một câu mong ngóng nhưng ngẫm sâu hơn một chút ta lại thấy nó giống với một câu trách móc hơn là một câu than thở! Tại sao em chưa về nhận mặt kỷ niệm khi mà phượng đã ngợp trời thương nhớ, tiếng ve đã vỡ òa cùng với vùng ký ức tuổi thơ sống dậy tràn trề. Trong khổ này, tôi hiểu ý chàng trai là: Sao em để anh một mình giữa ngập tràn không gian ký ức, để anh bơ vơ giữa rất nhiều kỷ niệm thế này?
Và từ cái câu hỏi tham lam ấy, một loạt các kỷ niệm được “anh” liệt kê ra như là kể lể với “em”, cứ như là để đếm và sống với từng kỷ niệm vậy!
Trong loạt liệt kê này, câu thơ được điệp lại lại là mấu chốt cho việc tôi khẳng định anh tham lam! Thực ra “dành cả đấy cho em” chỉ là một cái cớ để cho nỗi nhớ thêm “khách quan” chứ dành cả đấy cho em chỉ là để anh nhớ về tất cả mà thôi! Chính cái nỗi nhớ tham lam của anh đã được cái khách quan “dành cả đấy cho em – dành cả đấy” bao bọc cho một cách tinh tế!
Thường khi nói đến những gì thuộc về quá khứ, nhất là những quá khứ ngọt ngào và êm đẹp, và đặc biệt là nỗi nhớ, tâm hồn người ta rất tham lam, cứ muốn cuốn tất cả trở về để sống trọn vẹn trong miền nhớ ấy. Âu đó cũng là quy luật của tâm hồn con người. Những gì đã là không thể thì càng khiến cho người ta khao khát, ước vọng.
Hãy xem cái quá khứ tuổi thơ ngọt ngào và êm đềm của Trương Nam Hương đã thẩm thấu vào thiên nhiên: Tiếng ve thì “vỡ ra trăm nghìn mảnh nhớ”, bóng nước tán me thì “nở phập phồng”, phượng thì “hồi hộp”, hoa phượng thì “rưng rưng”… tất cả đều mang tâm trạng (mà thực ra là tâm trạng của “anh”). Thành thử, nỗi nhớ của “anh” bỗng chốc trở thành một trời thương nhớ!
Tôi đặc biệt thích khổ thơ cuối của bài thơ này. Hãy cùng đọc lại:
“Ai bảo nhớ, bảo giành cho em hết
Anh tìm em, mắt cứ ngóng lên trời
Câu thơ viết, tan vào mây ngũ sắc
Cuối sân trường vô vọng xác ve rơi!”
Ngay câu đầu khổ thơ tác giả đã trách mình. Từ trách em chuyển sang trách mình là một biểu hiện mang tính lý trí của nỗi nhớ. Và có thể, câu thơ này chính là dấu hiệu báo hiệu cho sự thức tỉnh sau một trời đam mê, một trời nhung nhớ của “anh”. Cái miền quá khứ ấy đã tan vào mây ngũ sắc, tan vào cái không gian mênh mông và “vô vọng” cuối bài thơ. Và câu kết chính là kết quả của sự thức tỉnh. Chỉ có sự thức tỉnh mới có thể có được câu thơ ấy sau 5 khổ thơ miên man trong vùng trời quá khứ. Sự thức tỉnh đấy có thể là một nỗi đau như quy luật của nỗi nhớ không bờ bấu víu.
Nhưng tôi tin, nỗi đau ấy, sự thức tỉnh ấy, và cả cái vùng trời quá khứ ấy là một miền đẹp. Bài thơ “sau lưng mùa hạ cũ”, vì thế, cũng là một bài thơ đẹp với những câu thơ đẹp đến nao lòng!
Share:

Đọc lại bài thơ: "Nỗi nhớ không ngờ" - Thuận Hữu

Một bài thơ cũng có rất nhiều kỷ niệm trong tôi, khi còn là một người lính, tôi đã được nghe một giọng ngâm xứ Nghệ rất hay trong đêm hội diễn văn nghệ của đơn vị. Nhiều khi nhớ nhà, nhìn ngoài trời mưa rơi, tôi lại ngâm nga bài thơ này với nhiều cảm xúc vu vơ không định hướng. Hồi đó, tôi cũng hay suy nghĩ và không biết khi nào mình có được một nỗi nhớ như vậy. Mãi tận sau này, khi thỉnh thoảng nhớ về bài thơ này tôi lại thấy bất chợt kỷ niệm của một thời khoác áo lính bỗng tràn về.

NỖI NHỚ KHÔNG NGỜ
Tác giả: Thuận Hữu

Cuộc đời ơi, sao lắm lạ kỳ
Có những năm tháng đi qua mà chẳng thành nỗi nhớ
Nhưng nhiều khi chỉ một lần gặp gỡ
Một thoáng nhìn cũng trăn trở mãi trong nhau
Ngày xa đất liền gặp em không lâu
Mưa biển về làm áo em đẫm nước
Từ buổi chia tay chắc là em không biết
Cơn mưa chiều mát mãi lòng anh
Em gọn gàng trong quân phục màu xanh
Bắt tay anh tinh nghịch: - "Chào đồng chí"
Màu xanh quê hương - màu đồng lúa làng tre bình dị
Bỗng bịn rịn hoài: đồng chí, em, em...
Hải đảo tiền tiêu sóng vỗ êm đềm
Anh nhớ em như mưa chiều nhớ nắng
Hải đảo nhớ đất liền ngày biển lặng
Đêm gác anh nhìn "trăng ai xẻ làm đôi"
Mưa biển sắp rơi, ánh chớp bồi hồi
Sợ ướt cánh chim gọi bầy rồi đấy
Chắc em biết hải đảo nhớ đất liền đến vậy
Nên mỗi lần tàu ra em lại nhắn lời
Yêu và hiểu lòng mình nơi vạn sóng trùng khơi
Nên ngọn đèn tiền tiêu đêm đêm vẽ lên trời màu lửa
Cũng như chúng mình chẳng cháy lòng vì nỗi nhớ
Thì có bao giờ lại hiểu được tình nhau
Đồng chí em ơi, cảng vắng nhớ con tàu...
Share:

Cuộc sống ơi ta mến yêu người (Thơ sưu tầm)

Tác giả: K. Vansenkin
Người dịch: Thái Bá Tân

Cuộc sống ơi, ta mến yêu người,
Tự điều ấy không có gì mới lạ.
Cuộc sống ơi, ta mến yêu người,
Yêu chung thuỷ, yêu vẹn tròn tất cả.


Các cửa sổ đã bật đèn, và tôi
Từ nhà máy đi về nhà mỏi mệt.
Cuộc sống ơi, ta mến yêu người
Và mong muốn người mỗi ngày một đẹp.

Tôi được cho không ít ở đời này,
Cả sông núi, đại dương, mặt đất.
Tôi đã từng được biết niềm vui
Của tình bạn rất vô tư, chân thật.

Cuộc sống ơi, hãy thành đạt, hãy vui
Trong tiếng nhạc của mùa xuân mãi mãi.
Cuộc sống ơi, ta mến yêu người,
Và hy vọng cũng được người yêu lại.

Lê Nam sưu tầm

Đây là một trong nhiều bài thơ dịch Xô Viết cũ đã được dịch đăng trên "Tạp chí Văn nghệ Quân đội" trong những năm 80 của thế kỷ trước. Khi đó tôi còn là một người lính và rất thích đọc Tạp chí này, tôi thường xuyên sưu tầm rất nhiều bài thơ ở đó để chép ra sổ tay (Thực ra quân đội ngày đó chỉ có Tạp chí này thôi, chứ lấy đâu ra nhiều sách báo để đọc như bây giờ). Bài thơ này thoạt đầu đã gây ấn tượng cho tôi, làm tăng sự lạc quan của chúng tôi trong những năm tháng vô cùng khó khăn kể cả vật chất và tinh thần (Đây là giai đoạn đầu sắp sửa dẫn đến sự sụp đổ của Liên bang Xô Viết). Với những dịch giả thơ Nga quen thuộc và nổi tiếng như: Thái Bá Tân, Hồng Thanh Quang, Bằng Việt, Thúy Toàn... nhiều bài thơ đã đem lại cho chúng ta những cảm nhận là thơ Xô Viết cũng rất giản dị và chứa đầy chất Việt. Mong các bạn đón nhận và chia sẻ cùng tôi qua bài thơ này.


Share:

Ai.... Thơ Bút Tre nào.....

Do Cò dạo này đi công tác suốt nên blog của lớp mình im ắng quá! Không thấy ai ghé vào ủng hộ cả. Thôi đành nhâm nhi mấy câu thơ Bút Tre cho đỡ buồn vậy.
Đây là mấy lời khuyên dành cho các bạn khi lựa chọn nơi nghỉ mát trong hè này nhé.

Chưa đi chưa biết Đồ Sơn
Đi rồi mới biết không hơn đồ nhà.
Đồ nhà tuy có hơi già
Nhưng là đồ thật không là đồ sơn.

----------------------
Chưa đi chưa biết Quảng Ninh
Đi rồi mới biết cửa mình mở ra.

----------------------
Chưa đi chưa biết Đồ Sơn
Đi rồi mới biết có hơn đồ Nhà
Đồ Nhà như cái lá đa
Đồ Sơn như cái bàn là Liên Xô.

----------------------
Chưa đi chưa biết hòn Chông (bể Đông)
Đi rồi mới thấy hòn chồng mình hơn

----------------------
Chưa đi chưa biết Vũng Tàu
Đi rùi mới biết phê hơn vũng nhà
Vũng nhà khoan mãi chẳng ra
Vũng Tàu khoan cái dầu ra ầm ầm....

----------------------
Không đi không biết Tam Đao(Tam Đảo)
Đi thì không biết chỗ nào mà ngu(ngủ)
Một giường nó đút hai cu(cụ)
Thôi thì cố nhịn đến chu nhật về...

Rất mong nhận được sự ủng hộ của các bạn để blog lớp ta ngày càng vui vẻ.

Hà Ron - Sưu tầm
Share:

Cô giáo Chủ nhiệm

NHẬN XÉT MỚI ĐĂNG

Bài đăng ngẫu nhiên

LƯỢT XEM