Chiếc lá đầu tiên - Thơ Hoàng Nhuận Cầm (Sưu tầm)

CHIẾC LÁ ĐẦU TIÊN

Hoàng Nhuận Cầm


Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Lời hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Ôi nỗi nhớ có bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

"Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi,
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
"Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy"
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy tóc chớ bạc thêm

Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

Em đã yêu anh, anh đã xa rời
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên.


HOÀNG NHUẬN CẦM

(Trích trong tập Súc sắc mùa thu-NXB Hội Nhà Văn - 1992)



Bình thơ:

Trong veo mắt hạ

Có một nỗi bồi hồi khi bắt gặp tiếng ve. Thành phố với những hàng me, những chiều công viên nhàn nhạt nắng, bất chợt nghe tiếng ngân dài như khản giọng, mới hay rằng mùa hạ bắt đầu sang. Tuổi học trò ngày xưa ùa về như lật gấp từng trang, từng trang nhật ký xếp đầy những xinh tươi bè bạn. Trong chuỗi ký ức dài bừng lên những ánh nhìn trong sáng. Một dải sáng diệu kỳ - ánh mắt tuổi học sinh.

Có một bàn tay chìa ra với mình: kìa tiếng ve bắt đầu trở về rồi đó, có nhớ bài thơ lúc ra trường, bạn bồi hồi bày tỏ... Ừ có một bài thơ sâu lắng tận bây giờ. Ngày ấy tụi mình khoan khoái những vần thơ, ru giấc ngủ tuổi học trò mỏng mảnh, những vần thơ có tiếng ve sầu lanh lảnh, có chiếc lá đầu tiên, có bạn, có trường. Tất cả đều là những khoảnh khắc thân thương, dẫu không biết Hoàng Nhuận Cầm là ai cũng trầm trồ ngưỡng mộ: chắc ngày xưa nhà thơ cũng... học trò nhí nhố, mà sao trải vào thơ những xúc động vô ngần.

Những cảm xúc trong thơ rất thực, rất gần. Những tán me xanh, trái bàng, hoa súng, lũ học trò vui đùa liếng thoắng... trong thời khắc ra trường, còn phảng phất một tình yêu. Thơ kiệm lời, nhưng nói biết bao nhiêu, bởi con chữ như khía vào cảm xúc, khẽ khàng thôi, mà sâu rất mực, và tha thiết thân thương, câu chữ cũng hóa mềm: Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em; nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ; ôi nỗi nhớ có bao giờ nhớ thế; bạn có nhớ trường nhớ lớp, nhớ tên tôi?

Rồi tháng năm sang, mùa hạ sang, cây bàng xanh trái, nhớ khung cảnh bạn bè, trường lớp, mùa thi. Nhớ tiếng còi tàu bạn tiễn mình đi. Nhớ ánh mắt trong veo của một thời giờ không tìm thấy được. Mỗi lúc nhớ nhau, lại thầm gọi lời thơ hôm trước: "Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi...".


LAM ĐIỀN

Việt Báo (Theo_TuoiTre)
Share:

Thông báo họp lớp nhân kỷ niệm 30 năm ngày ra trường (1983-2013)

Kỷ niệm 30 năm ngày ra trường (1983 - 2013), Ban Liên lạc lớp xin trân trọng mời tất cả các bạn đã từng học các lớp từ 8B, 11B, 12B - Trường Quỳnh Mai các năm học 1980-1983 tới dự buổi Hội lớp giao lưu gặp mặt.

- Thời gian: 10h00 ngày Chủ Nhật (26/5/2013)
- Địa điểm: Nhà hàng Lan Chín - Số 7 Hàng Thùng - Hoàn Kiếm - Hà Nội.

Các bạn đã đăng ký và có tin phản hồi, chúng tôi sẽ liên tục cập nhật vào danh sách tham dự dưới đây. Rất mong các bạn đến dự đông đủ và đúng giờ.

Các chi tiết khác cần biết thêm xin liên hệ:

+ Võ Toàn Thắng (0903235206)
+ Nguyễn Tố Hà (0983888648)
+ Nguyễn Thanh Xuân (0904253483)

Ban Liên lạc lớp 12B

____________________________________________________________

DANH SÁCH CÁC BẠN ĐÃ THAM GIA HỘI LỚP (gồm 27 bạn)


 1. Võ Toàn Thắng
2. Nguyễn Thanh Xuân
3. Nguyễn Tố Hà
4. Lê Thanh Nam
5. Lưu Mạnh Bằng
6. Văn Đức Hiệp
7. Nguyễn Sơn Nam
8. Dương Thu Hằng
9. Nguyễn Ánh Hồng
10. Nguyễn Mạnh Cường
11. Nguyễn Thị Dung
12. Đặng Chiến Thắng

13. Nguyễn Hoàng Anh
14. Đặng Ngọc Lai
15. Vũ Thanh Huyền
16. Vũ Thị Hồng Vân
17. Lê Hồng Minh
18. Hà Thúy Vân
19. Nguyễn Thu Hà
20. Nghiêm Thị Sơn

21. Lê Tuyết Lan
22. Ngô Bích Hòa
23. Nguyễn Thị Tuyết
24. Nguyễn Hồng Lam
25. Nguyễn Thị Thư
26. Trần Duy Tiên
27. Nguyễn Anh Tuấn



Share:

Chuột nói khoác (Thơ vui sưu tầm)

LTS: Dưới đây là toàn bộ bài thơ "CHUỘT THI NÓI KHOÁC" của bạn Thanh Xuân đã sưu tầm để tặng riêng cho tớ (Nam Cò). Tớ rất cảm động và cám ơn bạn Thanh Xuân rất nhiều. Bài này bạn Xuân đã đăng dưới dạng một comment trong bài viết. Để cho mọi người theo dõi được dễ hơn, tôi xin post lại vào phần bài đăng này. Nếu bạn nào có đoạn thêm cho bài này như Thanh Xuân ghi chú bên dưới thì tiếp tục bổ sung cho "xôm" nhé.

Trích lại nguyên văn comment của bạn Thanh Xuân:

Tôi sưu tầm được bài này tặng riêng Nam cò. Đã có bạn làm tiếp thêm đoạn nữa rồi đấy.

CHUỘT THI NÓI KHOÁC

Có ba chú chuột nhắt
Tán gẫu bên gốc cây,
Rồi thi nhau nói khoác.
Một chú nói thế này:

“Tớ có một cái thú,
Là ngủ dậy, hôm nào
Cũng chui vào bẫy chuột
Để chơi trò lộn nhào.”

Con thứ hai liền đáp:
“Thế có gì mà khoe.
Tớ chuyên lấy bả chuột
Pha uống thay cà phê.”

Chú thứ ba lặng lẽ
Bấm điện thoại: “Mèo à?
Mày đến đón anh nhé.
Rồi ta đi uống trà.”


Người sưu tầm: Thanh Xuân
Share:

Thêm bài: Hoa bằng lăng (thơ sưu tầm)

LTS: Thấy bạn Hà Ron nhà ta khoái món Hoa bằng lăng, hôm nay sưu tầm được bài thơ này của tác giả Phạm Đình Nhân, cho dù cảm nhận của Ron về bài thơ này có thế nào đi nữa, không biết bạn có thích hay không (vì tôi chưa hỏi...) nhưng dù sao thì đối với tôi đây là một bài thơ hay rất có ý nghĩa như là một lời giải thích về sự tích loài hoa tím mà Ron rất yêu thích này. Bài thơ đã tạo cho tôi một cảm giác bồi hồi qua cách thể hiện vần điệu và ngôn từ giống như cách mà nhiều bài thơ trước đây khi lứa học trò ngày xưa chúng tôi hay bắt gặp và sưu tầm. Mọi người cùng cảm nhận và chia sẻ nhé!


HOA BẰNG LĂNG
Tác giả: Phạm Đình Nhân


Chuyện kể ngày xưa chốn Thiên cung
Có mười công chúa đẹp vô cùng
Ngọc Hoàng muốn mỗi nàng làm Chúa
Một loài hoa đẹp dưới hạ cung.

Mỗi nàng chọn một loài hoa thơm
Mai, Hồng, Lan, Huệ, Cúc, Mẫu Đơn
Nàng công chúa Út thưa e thẹn
Con chỉ ưa màu tím áo con.

Ngọc Hoàng quyết định phong cho cô
Làm Chúa loài hoa dáng ngây thơ
Hoa Bằng Lăng tím hay e thẹn
Như Út của ta đã ước mơ.

Cùng trong khi đó dưới dương gian
Có một thư sinh thấy bên đàng
Một loài hoa tím bao xinh đẹp
E ấp ngây thơ lại dịu dàng

Chàng đưa về chăm bón quanh năm
Đem lòng yêu tha thiết Bằng Lăng
Mỗi năm cứ đến mùa hoa nở
Rạo rực lòng chàng vạn ý thơ.

Công chúa đem lòng mến tài ba
Xin xuống trần gian được như hoa
Cùng chàng chung sống, nhưng không được
Nàng giữ tình yêu không phôi pha.​

Hoa tím Bằng Lăng mãi mãi tươi
Tình yêu chung thủy không hề nguôi
Thư sinh ngắm mãi màu hoa tím
Thủy chung chàng giữ suốt cuộc đời

Sự tích Bằng Lăng thật nên thơ
Là lòng chung thủy, nét ngây thơ
Tình yêu trong sáng màu hoa tím
Sống mãi từ xưa đến tận giờ.


Lê Nam (sưu tầm)

Nguồn: Hoa bằng lăng (thơ), Phạm Đình Nhân, NXB Văn học, 2012
Share:

Xem điểm hóa của năm học lớp 11B Quỳnh Mai


TIN MỚI!
Ai muốn xem điểm Hóa của cô Phong (tổng kết học kỳ mấy của lớp 11B - Quỳnh Mai, tôi quên mất rồi) thì vào đây nhé.
(Thanh Xuân sưu tầm)


Share:

Mã số định danh có thể thay thế mọi giấy tờ tùy thân

Không chỉ theo công dân từ khi sinh ra cho đến khi qua đời, mã số định danh còn có thể thay thế số thẻ bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội, hộ khẩu, giấy đăng ký kết hôn... và dùng để giải quyết các thủ tục hành chính.

Chiều 26/3, Bộ Tư pháp tổ chức hội thảo lấy ý kiến về dự thảo Đề án tổng thể đơn giản hóa thủ tục hành chính, giấy tờ công dân và các cơ sở dữ liệu quốc gia liên quan đến dân cư.

Ông Ngô Hải Phan, Cục trưởng Cục kiểm soát thủ tục hành chính (Bộ Tư pháp) cho biết, đề án được thiết kế theo hướng tập trung ưu tiên cho số hóa, điện tử hóa thông tin, làm nền tảng cho việc thực hiện đơn giản hóa thủ tục hành chính, giấy tờ công dân và các cơ sở dữ liệu quốc gia liên quan đến quản lý dân cư; nhằm hoàn thiện cơ sở pháp lý và triển khai cấp số định danh cá nhân.
Số chứng minh thư nhân dân mới gồm 12 chữ số mà Bộ Công an đang thí điểm cấp sẽ là số định danh cá nhân. Mã số này, theo ông Phan cần được cấp cho công dân từ khi sinh ra (đăng ký khai sinh) và theo công dân đến khi chết (đăng ký khai tử).

Ảnh: Hà Anh.
Chứng minh nhân dân cấp mới với 12 số. Ảnh: Hà Anh.

Bộ Tư pháp cũng thống nhất, không xây dựng Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư mà chỉ điều chỉnh việc xây dựng cơ sở dữ liệu do Bộ Công an quản lý theo hướng tập trung thông tin cơ bản nhất của công dân; đảm bảo tính cập nhật thông tin và khả năng kết nối, chia sẻ, để các bộ, ngành, địa phương có thể khai thác.

Về việc số định danh cá nhân sẽ thay thế số thẻ bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội, hộ khẩu, giấy đăng ký kết hôn... Thứ trưởng Tư pháp Lê Hồng Sơn lý giải: "Đây là số duy nhất để truy nguyên công dân trong tất cả các ngành, lĩnh vực. Công dân chỉ cần biết duy nhất 'mã' này và đây là cơ sở để các ngành kết nối, khai thác, sử dụng thông tin về công dân trong Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư".

Thống nhất quan điểm mỗi công dân cần có một mã số định danh, đại tá Vũ Xuân Dung, Cục trưởng Cục Cảnh sát quản lý về trật tự hành chính (Bộ Công an) cho biết, việc này đã được Bộ Công an nghiên cứu từ năm 2010. Việc thí điểm cấp đổi chứng minh thư 12 số từ năm 2012 là bước đi cụ thể trong quá trình thực hiện đề án.

Phương án đánh số trên chứng minh thư mới, theo ông Dung, thực hiện nguyên tắc không trùng lặp. Trong 12 số thì 6 số đầu là mã của địa phương, năm sinh, giới tính theo giấy khai sinh. Khi công dân đủ tuổi làm chứng minh thư (14 tuổi), Bộ Công an sẽ lấy dấu vân tay gán vào số định danh đã cấp khi khai sinh. Như vậy mỗi mã số sẽ đi kèm với định dạng đặc điểm sinh học của công dân.
Đánh giá cao việc cấp mã số định danh nhưng đại diện Bộ Thông tin - Truyền thông băn khoăn, sau khi Bộ Công an xây dựng kho dữ liệu, các ngành liên quan như thuế, bảo hiểm có được sử dụng thông tin cá nhân này, việc kết nối sẽ như thế nào, cũng như sự quản lý chồng chéo giữa Bộ Tư pháp và Bộ Công an.

Còn đại biểu khác lại bày tỏ lo ngại về tính bảo mật của dữ liệu: "Nếu toàn bộ thông tin được cập nhật, mọi ngành đều có thể tra cứu thì e rằng điều đó sẽ ảnh hưởng đến quyền riêng tư. Nên chăng cần có cơ chế bảo mật".

Ảnh: A.T
Ông Vũ Xuân Dung phát biểu tại hội thảo. Ảnh: A.T

Theo Cục trưởng Ngô Hải Phan, thông tin trong mã số định danh là cơ sở dữ liệu lõi, chỉ thực hiện kê khai ở 2 lĩnh vực ít biến đổi là hộ tịch (ngành tư pháp quản lý) và hộ khẩu, chứng minh thư (ngành công an quản lý). Khi cần có thể khai thác dữ liệu lõi giải quyết thủ tục hành chính điện tử. Còn lại, mỗi ngành cần xây dựng cơ sở dữ liệu chuyên ngành.

Việc bảo mật, cũng theo ông Phan, là yêu cầu nghiêm ngặt đặt ra khi xây dựng đề án. Mỗi công dân được cấp mã số định danh đều có một mật khẩu để truy cập cơ sở dữ liệu của bản thân. Cổng truy cập cơ sở dữ liệu quốc gia này sẽ được thiết kế bộ lọc để chỉ tách ra một lượng thông tin đủ dùng cho từng ngành, đảm bảo yêu cầu bảo mật tuyệt đối.

"Một số ngành sẽ chỉ có được một số thông tin yêu cầu của ngành, còn những thông tin khác sẽ được mã hoá. Vì vậy sẽ không sợ bị xâm phạm đời tư", ông Phan cho hay.

Trong khi đó, đại diện Bộ Y tế lại cho rằng, không nên dùng mật khẩu vì có thể bị lộ thông tin. Giải pháp là nên bổ sung trường dữ liệu vân tay, ADN vào cơ sở dữ liệu thông tin. "Các cháu bé sinh ra có thể vân tay chưa rõ, nên chăng có thêm dữ liệu là ADN", đại biểu này nêu quan điểm.

Tiếp thu các ý kiến, Thứ trưởng Tư pháp Lê Hồng Sơn cho biết, đề án còn nhiều vấn đề phức tạp, liên quan đến nhiều ngành, lĩnh vực. Bộ sẽ tiếp thu ý kiến của các đại biểu, cần sự chỉ đạo của Thủ tướng và sự phối hợp chặt chẽ giữa các Bộ ngành, địa phương trong quá trình triển khai.

Nguồn: A.Thư - Vnexpress.net
Share:

Đăng nhận xét và để lại tên trong blogger

Đối với một số bạn quen sử dụng mạng và chuyên gia “lang thang” trong các diễn đàn, các blogger thì việc đăng nhận xét và ký tên (nhận xét với tên) của mình thì khá đơn giản. Tuy vậy, một số bạn trong lớp mình ít sử dụng mạng internet nên không quen, khi vào blog của lớp, xem các bài, muốn để lại nhận xét (comment) có thể sẽ lúng túng, vậy tôi xin hướng dẫn như sau: (xem hình dưới đây)

+ Bước 1: Sau khi đọc bài viết đăng trên blogger xong, vào phần "Đăng nhận xét" (comment) ở cuối bài viết.

+ Bước 2: Các bạn muốn có một nhận xét nào đó thì các bạn cứ “thoải con gà mái” gõ vào ô nhận xét tất cả các nội dung gì mình muốn (gõ trong ô có dòng chữ mờ “nhập nhận xét của bạn”)


+ Bước 3: Sau khi nhận xét xong, muốn để lại tên của mình cho phần "Nhận xét với tên", bạn bấm chuột vào combox sẽ xổ ra một loạt các tên tương ứng dịch vụ bạn đã đăng ký để cho bạn lựa chọn với tư cách nào (Ví dụ bạn có tài khoản google, LiveJoumal, WordPess...) thì bạn chọn tương ứng. (Khuyến khích bạn đăng ký và dùng tài khoản của Google vì thông dụng, đồng thời blog này cũng là sản phẩm của google). Còn nếu bạn không có tài khoản đăng nhập mà muốn để lại tên mình tùy ý cho nhận xét thì bạn nhấn chuột và chọn phần "tên/URL".(Trường hợp còn lại nếu bạn không muốn để lại tên mình thì bạn chọn mục Ẩn danh)


Bước 4: Giao diện màn hình sẽ xuất hiện hộp "chỉnh sửa hồ sơ", bạn nhập trực tiếp tên mình tùy ý vào ô "Tên" (ví dụ của tôi là Nguyễn Văn A), còn ô URL bạn có thể nhập đường link nào của mình (sau này khi nhấn vào tên bạn để lại trên comment sẽ truy cập đến đường link đó), hoặc có thể bỏ trống (tôi thường bỏ trống). Sau đó nhấn nút "tiếp tục".


+ Bước 5: Tên bạn muốn đã xuất hiện trong hộp "nhận xét với tên", nếu bạn thấy không ưng ý, có thể sửa lại bằng cách nhấn vào dòng "chỉnh sửa" bên cạnh. Nếu không sửa gì thì tiếp tục bấm nút "xuất bản", thế là OK, rất đơn giản.


+ Bước 6: Xem kết quả cuối cùng trên blogger:


(Chú ý: Phần hướng dẫn trên áp dụng cụ thể cho blogger của lớp chúng mình, một số blog trên mạng hiện nay có thể khác đi một chút, nhưng cơ bản vẫn tương tự như vậy!!!)
Share:

Hôm nay, lần đầu tiên thế giới có "Ngày Hạnh phúc"

20/3, lần đầu tiên nhân loại tổ chức Ngày Hạnh phúc Thế giới- ngày để tất cả chúng ta quan tâm đến vấn đề cốt lõi nhất trong sự tồn tại của mình: Làm sao để tìm được thật nhiều niềm vui trong cuộc sống?




Năm nay là năm đầu tiên Ngày Hạnh phúc Thế giới được tổ chức bởi Liên hợp quốc. Mục đích của ngày này là thúc đẩy những điều tích cực được lan tỏa trên khắp hành tinh. Theo điều tra phỏng vấn, hàng ngàn người trên khắp hành tinh trong ngày hôm nay – thứ Tư, 20/3/2013, sẽ dành thời gian để tạo ra niềm vui cho những người xung quanh. Khẩu hiệu ngắn của năm nay - “ACT” (Hãy hành động) được tao ra từ 3 chiến lược nhỏ: “Affirm the happiness pledge” (Hãy hứa rằng sẽ luôn vui vẻ), “Cheer Happy Heroes” (Cùng vui lên, những con người vui vẻ), và “Take part on the day” (Hãy tham gia vào ngày này nhé).




Hàng loạt hoạt động đã được các tổ chức xã hội trên khắp thế giới phát động. Đáng chú ý là chương trình “Happy Heroes” (Những anh hùng vui vẻ) được triển khai trên mạng Internet. Tại các trang web, diễn đàn và mạng xã hội, người ta tôn vinh những người mang lại hạnh phúc cho mình. Đó có thể là những người cả đời tận tụy vì họ như cha mẹ, vợ chồng hay chỉ đơn giản là người phục vụ mang đồ uống đến với một nụ cười thân thiện. Hoạt động này nhằm khuyến khích mọi người hãy quan tâm tới niềm vui mỗi ngày của mình, dù là nhỏ nhất. Trong ngày 20/3 hôm nay, bữa trưa hạnh phúc sẽ được tổ chức ở thủ đô Brussels của Bỉ, nền kinh tế hạnh phúc được phát động ở Úc, những chiếc ôm miễn phí được trao đi ở thủ đô Washington của Mỹ, thông điệp hạnh phúc được truyền tải ở các ga tàu điện tại thành phố London của Anh… Đó là một số hoạt động diễn ra trên thế giới trong ngày hôm nay. Hạnh phúc không phải là đích đến, nó là một quá trình. Con người ngày càng ý thức được điều này và hiểu mình cần mang lại niềm vui cho bản thân và cho những người xung quanh trong cả những ngày bình thường.




Ngày Hạnh phúc Thế giới được Liên hợp quốc thông qua từ tháng 6/2012 với lời cam kết rằng đây sẽ không chỉ là một ngày mang ý nghĩa biểu trưng đơn thuần. 193 nước thành viên cùng hứa sẽ ủng hộ cho ngày này bằng các nỗ lực nâng cao chất lượng cuộc sống, xây dựng xã hội công bằng, phát triển bền vững, nhằm đem lại hạnh phúc cho người dân. Trong cuộc họp phát động ngày Hạnh phúc Thế giới, Tổng thư ký Liên hợp quốc Ban Ki-moon phát biểu: “Chúng ta cần một mô hình kinh tế mới nhận diện được tầm quan trọng của ba yếu tố tối cần thiết cho sự phát triển bền vững. Ba yếu tố đó gồm: Xã hội - Kinh tế - Môi trường. Nếu làm được cả 3 điều này, chúng ta sẽ có một thế giới hạnh phúc.”



Pi Uy Theo UrbanTimes Nguồn: Báo Dân Trí
Share:

Chiếc nhẫn bằng thép (Truyện sưu tầm)

LTS: Khi còn nhỏ, thời đi học tôi thường nghe chương trình đọc truyện dành cho thiếu nhi phát trên Đài tiếng nói Việt Nam vào lúc 17 giờ (hoặc 17 giờ 30). Thế giới tuổi thơ của tôi đã mở ra từ những truyện đọc mà tôi đã nghe từ dạo ấy. Một trong những chuyện đó là "Chiếc nhẫn bằng thép" qua giọng đọc của chị Tuệ Minh đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc khó quên. Bây giờ đã cách xa nhiều năm rồi, tôi tình cờ sưu tầm được và giới thiệu để mọi người cùng cảm nhận!.

Truyện ngắn:"CHIẾC NHẪN BẰNG THÉP"

Paustovsky Konstantins

Cụ Kuzma sống với cháu gái Varusa ở làng Môkhôvôje sát tận bìa rừng.

Mùa đông đến thật khắc nghiệt, gió mạnh và tuyết nhiều. Suốt cả mùa đông không có một ngày ấm lên, không có những giọt nước tuyết tan lã chã từ mái nhà gỗ nhỏ xuống. Đêm đến những con chó sói lạnh cóng hú vu vơ. Cụ Kuzma bảo chúng rú vì ghen tị với người: chó sói cũng thèm được sống ở trong nhà, được nằm gãi bên lò sưởi và sưởi ấm bộ lông xù cứng lạnh.

Vào giữa đông, thuốc hút của cụ cạn hết. Cụ ho nhiều, than phiền rằng người không được khỏe và bảo nếu được kéo vài hơi thì người sẽ khá lên ngay.

Chủ nhật, Varusa sang làng Pêreborư bên cạnh kiếm thuốc hút cho ông. Đường sắt chạy qua bên rìa làng. Varusa mua thuốc xong, cho vào cái túi vải hoa buộc lại rồi ra ga xem xe lửa. Ít khi chúng dừng lại ở Pereborư. Hầu như bao giờ chúng cũng chỉ phóng qua với tiếng ầm ầm rin rít.

Có hai chiến sĩ ngồi trên sân ga. Một người để râu có đôi mắt xám vui vẻ. Tiếng còi tàu rúc lên và đã thấy nó tỏa hơi nước mù mịt, phăng phăng lao tới ga từ khu rừng đen sẫm.

- Tàu tốc hành ! - Chú chiến sĩ để râu nói. - Cháu gái coi chừng kẻo tàu nó thổi bay đấy. Khéo lại bay lên trời !

Con tàu trên đà lao vào ga. Tuyết bay tung làm mờ cả mắt. Rồi những bánh xe xình xịch nối nhau chạy tới. Varusa ôm lấy cột đèn và nhắm mắt lại : coi chừng kẻo nó bị cuốn bồng lên khỏi mặt đất và hút theo con tàu thực.

Khi con tàu đã phóng qua, bụi tuyết còn quay cuồng trong không khí rồi đậu xuống đất, chú chiến sĩ có râu hỏi Varusa :

- Túi cháu đựng gì đấy ? Có phải thuốc lá không ?

- Thuốc đấy ạ. - Varusa trả lời.

- Bán cho chú nhé ! Đang thèm hút quá !

- Ông Kuzma cháu không cho bán. - Cô bé nghiêm nghị trả lời. - Cái này chữa ho cho ông cháu.

- Ồ, cái bông hoa đi ủng dạ này, nghiêm quá nhỉ !

- Thế chú cần chừng nào chú cứ lấy, - Varusa nói và chìa cái túi. - Chú hút đi !

Chú chiến sĩ bỏ vào túi ít thuốc lá vụn, cuộn một điếu to hút, rồi lấy tay nâng cằm Varusa vừa cười vừa nhìn vào cặp mắt xanh biếc của cô bé.

- Ôi, bông hoa tử la tết đuôi sam ! Chú biết tặng lại cháu gì bây giờ ? Chả lẽ cái này à ?

Chú chiến sĩ lấy từ trong túi áo khoác chiếc nhẫn nhỏ bằng thép, thổi vụn thuốc và muối bám vào chiếc nhẫn rồi đeo vào ngón tay giữa cho Varusa :

- Cháu đeo cho mạnh giỏi. Chiếc nhẫn này tuyệt lắm. Trông này, sáng bóng nhé !

- Nó tuyệt thế nào hở chú ? - Varusa đỏ mặt lên hỏi.

- Thế này này, - chú bộ đội trả lời, - nếu cháu đeo ở ngón giữa nó sẽ mang lại sức khỏe, cả cho cháu và ông Kuzma. Nếu đeo nó vào ngón này, ngón vô danh, - chú bộ đội kéo ngón tay đỏ ửng giá lạnh của Varusa, - cháu sẽ có niềm vui lớn. Hoặc giả thử cháu muốn xem thế gian này với mọi điều kỳ diệu của nó thì cháu đeo nhẫn vào ngón trỏ. Nhất định cháu sẽ thấy hết.

- Thế ư ? - Varusa hỏi.

- Cháu cứ tin chú ấy, - anh chiến sĩ mặc áo khoác cổ bẻ ngược lên nói. - Chú ấy biết làm phép đấy. Cháu nghe nói vậy chưa ?

- Cháu nghe rồi ạ.

- Thế đấy. - Anh chiến sĩ cười, - Chú ấy là lính công binh kỳ cựu. Đến mìn còn phải kiềng chú ấy đấy.

- Cảm ơn chú, - Varusa nói rồi chạy về làng Mokhôvoje.

Gió cuốn tuyết rơi mù mịt. Varusa cứ sờ vào chiếc nhẫn mãi, xoay đi xoay lại, nhìn nó lấp lánh trong ánh sáng mùa đông.

- Chú bộ đội lại quên không nói đến ngón tay út rồi ! - cô bé nghĩ, - Nếu đeo thì sao ? Mình thử đeo vào ngón út xem nào.

Nó đeo nhẫn vào ngón tay út. Ngón tay gầy gò, chiếc nhẫn lỏng quá nên rơi xuống lớp tuyết dày và biến ngay tận dưới đáy.

Varusa kêu ôi một tiếng rồi lấy tay bới tuyết. Nhưng không thấy chiếc nhẫn. Những ngón tay đã tím ngắt lại, cứng queo vì rét đến nỗi không gập lại được nữa.

Varusa khóc òa. Mất chiếc nhẫn rồi ! Nghĩa là rồi đây ông Kuzma sẽ không khỏe, còn nó sẽ không có niềm vui lớn và không được nhìn thấy thế gian với bao điều kỳ diệu của nó. Varusa cắm một cành thông già xuống tuyết, đúng chỗ chiếc nhẫn rơi và đi về nhà. Nó lấy bao tay chùi nước mắt, nhưng nước mắt cứ trào ra và đông lại làm mắt đau nhức nhối.

Ông Kuzma thấy thuốc về mừng rỡ hút khói ra đầy nhà, còn chuyện chiếc nhẫn ông nói:

- Cháu đừng buồn, con bé ngốc nghếch ạ ! Nó rơi đâu thì vẫn nguyên đấy. Bảo với Xiđơrơ. Nó ắt tìm thấy.

Con sẻ già Xiđơrơ đậu trên chiếc sào đang ngủ, mình tròn như quả bóng nhỏ. Suốt mùa đông Xiđơrơ sống trong nhà ông Kuzma đàng hoàng như chủ nhân. Nó không những bắt Varusa phải nể nó mà cả ông Kuzma nữa. Nó mổ cháo đặc ngay trong bát, còn bánh thì giật lấy từ tay người. Khi người ta xua đuổi nó thì nó phật ý, xù lông ra, bắt đầu gây gổ, kêu ríu rít giận dỗi đến nỗi những con chim sẻ ở gần đấy thấy ồn cũng bay đến, nghe ngóng rồi sau đó bàn cãi ầm ĩ, chê trách Xiđơrơ. Được sống trong nhà, được no ấm mà vẫn cho là còn ít !

Hôm sau Varusa bắt con Xiđơrơ gói vào chiếc khăn tay mang vào rừng. Từ dưới tuyết chỉ nhô lên chút đầu của cành thông. Varusa đặt con sẻ lên cành cây và bảo :

- Tìm đi, cào bới đi ! Có khi mày thấy đấy !

Nhưng Xiđơrơ liếc mắt, nhìn tuyết nghi ngờ và kêu chiêm chiếp :

- Khiếp, khiếp ! Có tìm được thằng ngốc !

- Khiếp, khiếp ! - Xiđơrơ láy lại rồi vù khỏi cành cây bay vào nhà.

Thế là không tìm thấy cái nhẫn.

Ông Kuzma ngày càng ho nhiều hơn. Sang tháng ba cụ leo lên bếp lò nằm, gần như không rời khỏi nơi ấy, và cứ đòi uống nước luôn. Varusa đưa nước lạnh trong gáo sắt cho cụ uống.

Bão tuyết quay cuồng trên xóm nhỏ, phủ lên các mái nhà. Những cây thông ngập tuyết đến ngang đầu gối, và thế là Varusa không thể tìm ra nơi chiếc nhẫn rơi ở trong rừng. Nó thường hay nấp đằng sau bếp lò khóc khe khẽ vì thương ông và trách mình.

- Đồ ăn hại ! - Nó thì thầm, - Nghịch quá để đánh rơi mất chiếc nhẫn. Thật đáng đánh lắm ! Đáng lắm !

Nó tự đấm vào đầu để phạt mình. Cụ Kuzma bèn hỏi :

- Cháu đang cãi nhau với ai đấy ?

- Dạ, với Xiđơrơ, - Varusa trả lời. - Nó không nghe lời. Chỉ muốn gây sự thôi.

Một buổi sáng Varusa thức dậy vì Xiđơrơ nhảy nhót ở bậu cửa sổ mổ mổ vào mặt kính. Varusa mở mắt ra rồi nheo mắt lại. Từ trên mái nhà những hạt nước dài đua nhau chảy xuống. Ánh sáng nóng hổi rọi vào cửa kính. Những con quạ kêu quàng quạc.

Varusa bước ra đường. Gió ấm thổi vào mắt em, làm tóc bay lòa xòa.

- Ô, mùa xuân đến rồi ! Varusa nói.

Những cành cây đen nhấp nhoáng, tuyết ướt lao xao trượt từ trên mái nhà xuống. Rừng ẩm ướt rì rào vui vẻ và trang trọng ở sau làng. Mùa xuân lướt trên đồng ruộng như một bà chủ trẻ tuổi. Nó chỉ vừa nhìn xuống rãnh lạch là đã thấy con suối lấp lánh chảy róc rách. Mùa xuân trải bước và mỗi bước đi làm cho suối reo càng tưng bừng nhộn nhịp hơn.

Tuyết trong rừng đã sẫm lại. Đầu tiên lộ ra những lá thông nâu rơi rụng trong mùa đông. Sau đó là nhiều cành khô - bão đã bẻ gãy từ hồi tháng chạp. Sau đó là đám lá vàng rơi từ năm ngoái rồi đất sạch tuyết nhô lên. Và bên rìa những đống tuyết muộn đã nở những bông hoa khoản đông đầu tiên.

Varusa tìm thấy trong rừng cành thông già - cái cành mà nó đã cắm xuống tuyết nơi đánh rơi chiếc nhẫn, và thận trọng gạt đám lá cũ, những quả thông rỗng do chim gõ kiến vứt bừa bãi, những cành gãy và rêu mục. Dưới một chiếc lá đen lóe lên một đóm sáng. Varusa reo lên, rồi ngồi xuống. - Nó đây rồi, chiếc nhẫn bằng thép ! Nó không gỉ đi chút nào.
Varusa chộp lấy chiếc nhẫn đeo vào ngón tay giữa và chạy về nhà !

Ngay từ xa khi chạy gần tới nhà, nó trông thấy cụ Kazma. Cụ ra khỏi nhà ngồi trên thềm, khói thuốc màu lam tỏa trên người cụ, bốc lên trời tựa như cụ đang ngồi hóng dưới mặt trời mùa xuân và hơi nước đang bay trên người cụ.

- Này cháu ơi, - ông già nói, - cháu cứ như cái chong chóng ấy, ra khỏi nhà quên cả đóng cửa, gió nhẹ thổi ùa vào phòng thế là làm ông hết cả bệnh. Bây giờ ông hút thuốc một lát, rồi lấy cái rìu chẻ ít củi, ta nhóm lò làm một mẻ bánh ăn chơi.

Varusa cười phá lên, vuốt mớ tóc bạc xù xù của ông cụ và bảo :

- Cảm ơn chiếc nhẫn ! Nó đã làm cho ông khỏe đấy, ông ạ.

Cả ngày Varusa đeo chiếc nhẫn ở ngón giữa để làm cho ông được khỏe hẳn. Mãi đến tối khi sửa soạn đi ngủ nó mới tháo chiếc nhẫn ra khỏi ngón giữa và đeo vào ngón vô danh. Sau đó ắt phải có một niềm vui lớn. Nhưng sao nó mãi không đến. Varusa không đợi được nữa ngủ thiếp đi.

Em dậy rất sớm, mặc quần áo, đi ra khỏi nhà.

Ánh dương ấm áp lặng lẽ tỏa trên mặt đất. Ở phía cuối trời còn mấy ngôi sao chưa tắt. Varusa đi về phía rừng. Em dừng lại bên bìa rừng : cái gì kia ngân vang trong rừng như ai đó đang lắc những quả chuông nhỏ ?

Varusa cúi xuống nghe ngóng rồi vung tay mừng rỡ - những bông hoa điểm tuyết trắng rung rinh chào đón bình minh, mỗi bông đều ngân nga như trong đó có một con bọ dừa đang đập chân vào mạng nhên bằng bạc. Trên ngọn thông con gõ kiến gõ năm tiếng.

“Năm giờ ! - Varusa nghĩ. - Sớm quá ! Yên tĩnh quá !”

Ngay lúc đó trên cành cao, con vàng anh - con chim Lửa của chúng ta - cất tiếng hót.

Varusa đứng nghe, miệng mỉm cười. Một làn gió ấm hiền hòa thổi ào vào người nó, bên cạnh có cái gì xào xạc. Rừng rung động, từ những chùm hoa bồ đào phấn vàng rơi xuống. Ai đó vô hình thận trọng rẽ cành cây đi lướt qua Varusa. Phía trước con chim cu cất tiếng gáy chào mừng người ấy.

“ Ai vừa đi qua nhỉ ? Thế mà mình không nhìn thấy”. - Varusa nghĩ.

Em không biết rằng mùa xuân vừa đi qua.

Varusa cười rộ vang cả khu rừng và chạy về nhà. Và một niềm vui lớn - lớn không thể ôm xuể được - rộn ràng reo vui trong lòng em.

Mùa xuân mỗi ngày một bừng sáng tươi vui và rực rỡ hơn. Bầu trời chan hòa ánh sáng khiến mắt cụ Kuzma nheo lại mà vẫn luôn luôn tươi. Rồi liền đó muôn ngàn đóa hoa nở rộ trong rừng, trên đồng cỏ và các khe mương như có ai rắc lên đó một thứ nước thần.

Varusa định đeo chiếc nhẫn sang ngón trỏ để được nhìn thế giới với bao điều kỳ diệu của nó, nhưng nhìn những bông hoa ấy, những nõn lộc cây bạch dương, bầu trời trong vắt và ánh nắng ấm áp, nghe gà gáy, nước róc rách và chim hót véo von ngoài đồng, em không đeo nhẫn vào ngón trỏ nữa.

“Mình còn kịp, - em nghĩ. - Không ở đâu trên thế gian có thể đẹp bằng làng Môkhôvôje của mình. Thật là tuyệt vời ! Không phải vô cớ ông Kuzma bảo rằng quê mình là thiên đường thực sự và chẳng còn mảnh đất nào tuyệt vời như vậy trên trái đất này”.
Share:

Cô giáo Chủ nhiệm

NHẬN XÉT MỚI ĐĂNG

Bài đăng ngẫu nhiên

LƯỢT XEM