Tác giả: K. Vansenkin
Người dịch: Thái Bá Tân
Cuộc sống ơi, ta mến yêu người,
Tự điều ấy không có gì mới lạ.
Cuộc sống ơi, ta mến yêu người,
Yêu chung thuỷ, yêu vẹn tròn tất cả.
Các cửa sổ đã bật đèn, và tôi
Từ nhà máy đi về nhà mỏi mệt.
Cuộc sống ơi, ta mến yêu người
Và mong muốn người mỗi ngày một đẹp.
Tôi được cho không ít ở đời này,
Cả sông núi, đại dương, mặt đất.
Tôi đã từng được biết niềm vui
Của tình bạn rất vô tư, chân thật.
Cuộc sống ơi, hãy thành đạt, hãy vui
Trong tiếng nhạc của mùa xuân mãi mãi.
Cuộc sống ơi, ta mến yêu người,
Và hy vọng cũng được người yêu lại.
Lê Nam sưu tầm
Đây là một trong nhiều bài thơ dịch Xô Viết cũ đã được dịch đăng trên "Tạp chí Văn nghệ Quân đội" trong những năm 80 của thế kỷ trước. Khi đó tôi còn là một người lính và rất thích đọc Tạp chí này, tôi thường xuyên sưu tầm rất nhiều bài thơ ở đó để chép ra sổ tay (Thực ra quân đội ngày đó chỉ có Tạp chí này thôi, chứ lấy đâu ra nhiều sách báo để đọc như bây giờ). Bài thơ này thoạt đầu đã gây ấn tượng cho tôi, làm tăng sự lạc quan của chúng tôi trong những năm tháng vô cùng khó khăn kể cả vật chất và tinh thần (Đây là giai đoạn đầu sắp sửa dẫn đến sự sụp đổ của Liên bang Xô Viết). Với những dịch giả thơ Nga quen thuộc và nổi tiếng như: Thái Bá Tân, Hồng Thanh Quang, Bằng Việt, Thúy Toàn... nhiều bài thơ đã đem lại cho chúng ta những cảm nhận là thơ Xô Viết cũng rất giản dị và chứa đầy chất Việt. Mong các bạn đón nhận và chia sẻ cùng tôi qua bài thơ này.
Người dịch: Thái Bá Tân
Cuộc sống ơi, ta mến yêu người,
Tự điều ấy không có gì mới lạ.
Cuộc sống ơi, ta mến yêu người,
Yêu chung thuỷ, yêu vẹn tròn tất cả.
Các cửa sổ đã bật đèn, và tôi
Từ nhà máy đi về nhà mỏi mệt.
Cuộc sống ơi, ta mến yêu người
Và mong muốn người mỗi ngày một đẹp.
Tôi được cho không ít ở đời này,
Cả sông núi, đại dương, mặt đất.
Tôi đã từng được biết niềm vui
Của tình bạn rất vô tư, chân thật.
Cuộc sống ơi, hãy thành đạt, hãy vui
Trong tiếng nhạc của mùa xuân mãi mãi.
Cuộc sống ơi, ta mến yêu người,
Và hy vọng cũng được người yêu lại.
Lê Nam sưu tầm
Đây là một trong nhiều bài thơ dịch Xô Viết cũ đã được dịch đăng trên "Tạp chí Văn nghệ Quân đội" trong những năm 80 của thế kỷ trước. Khi đó tôi còn là một người lính và rất thích đọc Tạp chí này, tôi thường xuyên sưu tầm rất nhiều bài thơ ở đó để chép ra sổ tay (Thực ra quân đội ngày đó chỉ có Tạp chí này thôi, chứ lấy đâu ra nhiều sách báo để đọc như bây giờ). Bài thơ này thoạt đầu đã gây ấn tượng cho tôi, làm tăng sự lạc quan của chúng tôi trong những năm tháng vô cùng khó khăn kể cả vật chất và tinh thần (Đây là giai đoạn đầu sắp sửa dẫn đến sự sụp đổ của Liên bang Xô Viết). Với những dịch giả thơ Nga quen thuộc và nổi tiếng như: Thái Bá Tân, Hồng Thanh Quang, Bằng Việt, Thúy Toàn... nhiều bài thơ đã đem lại cho chúng ta những cảm nhận là thơ Xô Viết cũng rất giản dị và chứa đầy chất Việt. Mong các bạn đón nhận và chia sẻ cùng tôi qua bài thơ này.



























Vào năm cuối cấp, khi mới chớm hè, hoa phượng đỏ chói chang và ve kêu râm ran trong sân trường. (Đùa vậy thôi, trường mình là gì có phượng, chỉ có mấy cây phi lao thôi, nhưng ve kêu thì có) trong lớp mọi người tranh thủ đưa cho nhau viết sổ lưu niệm (còn gọi là lưu bút). Tôi cũng như người khác, cuốn theo "phong trào" kiếm lấy một quyển sổ và đưa cho từng người trong lớp viết. Sau khi có một số thằng khai bút như: Thắng Pôn Pốt, Nam Người máy, Hiệp Ma.. tôi có đưa cho Xuân và nhờ nó viết mấy dòng vào sổ của tôi. Rất tiếc cuốn sổ đó tôi đã để bị thất lạc. Bây giờ tôi chỉ còn nhớ được những đoạn đầu và cuối của trang lưu niệm mà Xuân đã viết cho tôi. Mở đầu là một khổ thơ:















